Trụ sở Omo-to-taxi (thuộc DNTN Khanh Duy - TP.HCM) nhỏ xíu, chỉ có một máy vi tính, hai cái bàn. Ba cô nhân viên vừa nghe điện thoại tới tấp, vừa ghi chép địa điểm khách cần xe, dò tìm các bác tài đang chờ khách ở đâu rồi gọi, thông báo... Trên mặt bàn là bản đồ, dưới hộc bàn là một dãy hơn 20 chiếc điện thoại S-Fone đang nhấp nháy nhận tin nhắn của các tài xế, giúp trung tâm biết được họ đang ở đâu...
Anh Giang Hồng Doanh, người trực tiếp khai sinh và điều hành "Omo-to-taxi" cho biết: "Tôi bắt đầu có ý tưởng từ năm 1998, thế mà đến nay giữa năm 2006 mới thực hiện được. Những năm đó điện thoại di động chưa phổ biến và cước phí quá đắt, máy bộ đàm cũng đòi hỏi đầu tư lớn và lại dễ xảy ra những việc không hay như tranh giành khách khi nhiều người cùng được thông báo một thông tin giống nhau, nên chúng tôi đành đợi...".
Cước phí điện thoại giảm dần, cách tính cước thay đổi, số người sử dụng điện thoại ngày một tăng... Và đến khi những mạng điện thoại đầu tiên thông báo tính cước theo block 6s + 1, anh Doanh và chị gái là Giang Hồng Duyên (chủ DNTN Khanh Duy) cùng reo lên "A! Đến rồi". Thế là dự án bắt đầu khởi động.
Cả chủ doanh nghiệp, cả nhân viên tỏa ra khắp các ngả đường, đến các điểm có các bác tài xe ôm phát tờ rơi mời hợp tác, trò chuyện và thuyết phục. "Ai cũng tỏ ra lạ lùng và bảo: Sao anh lại đi làm cái chuyện chẳng ai làm - anh Doanh kể - Mấy anh xe ôm mang tờ rơi về tìm hiểu, tham khảo ý kiến, rồi nhiều người đồng ý hợp tác. Nhiều bác tài còn say sưa đóng góp ý kiến. Những người kỹ tính như vậy hứa hẹn việc hợp tác tích cực".
Hợp tác với Omo-to-taxi, các bác tài chỉ phải cam kết lấy đúng giá (4.000đ/km đầu tiên, 2.000đ/km từ kilômet thứ hai) và trả cho trung tâm 1.500đ cho một lần được liên kết với khách. Chị Duyên còn gặp phải thái độ hồ nghi ấy nhiều lần hơn khi đi đăng ký chức năng doanh nghiệp, các cán bộ ở Sở Kế hoạch - đầu tư cứ lắc đầu: "Mơ hồ quá, có ai làm đâu...".
Rồi thì giấy phép cũng được cấp, hơn 500 tài xế xe ôm ở khắp các quận huyện cũng đồng ý hợp tác, thêm hơn 10 tài xế cơ hữu (có lương căn bản 800.000đ/tháng và tiền công theo kilômet chở khách) của trung tâm nữa. Dịch vụ Omo-to-taxi (taxi hai bánh) ra đời.
Các tờ rơi giới thiệu đến khách hàng được phát ra. Bốn ngày hoạt động đầu tiên đã có hơn 200 cuộc điện thoại gọi đến. Các cô điện thoại viên trả lời liên tục và kết quả đã làm tất cả hài lòng: ngay tuần thứ nhất đã có 10% số người tìm hiểu sử dụng dịch vụ.
"Dịch vụ này mới mẻ và đơn giản nhưng rất thiết thực. Chắc chắn nó sẽ phát triển, chắc chắn trung tâm chúng tôi sẽ phục vụ khách đi xe cũng như các bác tài ngày một tốt hơn" - cả anh Doanh và chị Duyên đều nói một cách đầy niềm tin như vậy.
Hiện Omo-to-taxi có rất nhiều khách hàng đến đăng ký chờ phục vụ dịch vụ mới: đưa đón học sinh. Anh Doanh cho biết trung tâm chỉ thu 20% giá trị hợp đồng làm chi phí giao dịch và đảm bảo dịch vụ. "Các hợp đồng này sẽ được tính giá rẻ hơn chi phí đi xe ôm bình thường. Nguyên nhân thứ nhất là dài hạn, thứ hai là nếu không có khách để đưa đón thì các "bác tài" không chuyên này vẫn cứ phải đi trên tuyến đường đó vào đúng giờ ấy".
Chị Dung, một phụ huynh đã đăng ký Omo-to-taxi đưa đón con đi học trong năm học mới, nói: "Có dịch vụ này đỡ cho chúng tôi lắm vì bận bịu suốt ngày. Dịch vụ của công ty, mình cũng an tâm...".
Một trong các nguyên tắc mà Omo-to-taxi yêu cầu là xe phải có côngtơmet tốt và khách gọi xe vào giờ khuya phải có số điện thoại cố định. "Đó là điều kiện để đảm bảo thuận tiện và an toàn cho khách lẫn lái xe. Tôi hi vọng dịch vụ của mình sẽ phát triển ngày một chuyên nghiệp, góp phần vào sự văn minh và năng động của thành phố..." - anh Doanh lặp đi lặp lại.